Chị bệnh nhân đến khám phụ khoa. Khám xong, tư vấn, mình nói: tui vừa tầm soát ung thư cổ tử cung cho chị, hiện tại kiểm tra phụ khoa của chị bình thường.
Nhìn nét mặt ngạc nhiên của chị, tui hỏi: có vẻ chị không vui?
Chị đáp: trước khi bước vô đây, em chuẩn bị tinh thần là em bệnh nặng, bây giờ nghe nói vậy, em hơi ngạc nhiên.
Mình kiên nhẫn nói: không ai mong mình bị bệnh, nhưng nếu có bệnh thì mong bệnh đừng nặng, còn ở đây chị không có bệnh thì phải vui chứ sao lại không vui.
Chị cười, đáp: trong bụng em vui nhưng em còn xúc động bối rối đó bác, mà bác ơi, bác có cho thuốc gì cho em không?
Mình cười: lại nữa, sao thích xài thuốc quá vậy, có bệnh gì đâu mà xài thuốc chài ai. Thuốc chứ đâu phải là kẹo, mà kẹo cũng đâu phải kẹo nào cũng tốt, à mà thôi, về đi nghen, cứ vui sống với chồng con là chả có bệnh gì.
Bệnh nhân nghe xong, mừng quá, từ giã ra về mà bối rối đi quéo chân muốn té.
Thiệt là, tư vấn nhiều, hơi mệt nhưng cũng vui.