Hành trình mang thai đầy cam go.
Vì lập gia đình trễ nên cũng khó có thai. Khi đã có thai rồi thì lúc tầm soát dị tật thai, được bác sĩ khám thai ban đầu của chị thấy nguy cơ cao bệnh Down.
Chị đem kết quả đến mình xem với nét mặt đầy tâm trạng. Sau khi xem hết hồ sơ và xét nghiệm, mình cảm nhận rằng thai nhi không đến nỗi nào. Tuy nhiên, vì chị đã bị ấn tượng sâu sắc những lần trước, nên dù mình có làm chị bớt lo âu nhưng trong đầu thỉnh thoảng xẹt qua những điều xấu.
Giải tỏa được phần nào chuyện thai dị tật, thì lúc thai lớn hơn một chút, chị đi siêu âm thấy dây rốn bám rìa, chị lại lo thai chậm tăng trưởng và có thể nguy hiểm đến thai nhi. Vì thai kỳ gặp hết chuyện nọ đến chuyện kia nên tui cũng lo theo nỗi lo của chị, nhưng với tư cách của bác sĩ, mình nói thêm những điều xấu nữa, chắc chị sẽ sụm luôn, nên mình lựa lời khuyên giải và hướng dẫn cách theo dõi thai an toàn mà đơn giản phù hợp với hoàn cảnh của chị.
Vì chị cũng phải chạy xe đi làm, đưa rước con đi học nên có lúc bụng gò, bụng đau, tui lại cho thuốc ngừa sanh non.
Bước vào kỳ nghỉ tết dài 9 ngày mà thai chị lại sắp sanh, trong khi thai thì nhiều nguy cơ nên tui nói với chị: trong 3 ngày tết, nếu có lo lắng hay bất cứ chuyện gì, cứ gọi cho tui.
Vừa qua tết, chị tới khám và nói: hôm qua em ngủ không được, đau bụng nhưng em sợ làm phiền bác nên ráng hôm nay mới đi tái khám.
Tui cho chị vào Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định đo thấy có cơn gò tử cung nên lên lịch mổ.
Rạch da, dùng dao điện cầm máu và tách từng lớp thành bụng, vào thấy mặt trước tử cung đầy những nốt lạc nội mạc tử cung và những nhân xơ nhỏ li ti, mình mới hiểu tại sao hành trình mang thai của chị chông gai đến thế. Kéo cu tí ra khỏi tử cung, bánh nhau sổ ra và mình bắt đầu khâu phục hồi cơ tử cung. Chu choa, do tử cung bị lạc nội mạc và nhiều nhân xơ nên đâm kim chỗ nào, chảy máu chân kim chỗ đó, phải khâu, đốt cầm máu và cho thuốc gò tử cung và thuốc cầm máu hỗ trợ kết hợp với chèn gạc đợi chờ. Sau một hồi kiên nhẫn, cũng hoàn thành cuộc mổ.
Mổ buổi sáng thì chiều hôm đó chị đã bước xuống giường đi thoải mái. Lúc tui thăm chị, thấy cụ tóc bạc phơ nhưng phong thái rất nhanh nhẹn, chị giới thiệu ngay: mẹ chồng em. Tui khen: cụ gần 80 mà nhìn trẻ khoẻ và hiện đại quá, cụ có cháu đích tôn bồng rồi, vui ha. Cụ nói: lúc cháu mang thai, hồi hộp từng ngày bác sĩ ơi vì sợ bị dị tật… Tui nói: cụ lo, bác sĩ đây còn lo từng phút từng giây nhưng không dám thổ lộ ra thôi cụ ơi, giờ cháu có khuôn mặt giống bà nội là phúc hậu lắm nghen, cụ cười mãn nguyện.
Có ai tin một thai phụ 49 tuổi, mới sanh mổ chưa tới 24 giờ mà phục hồi nhanh và đi đứng khoẻ vậy không. Có lẽ do chị có tinh thần mạnh mẽ và tình yêu gia đình vô bờ bến nên mới giúp chị hạnh phúc như vậy.
Càng có tuổi và càng lâu năm trong nghề, mình càng cảm nhận: làm thầy thuốc ngoài chuyên môn giỏi chưa đủ, sẽ có ích hơn nhiều nếu có thêm lòng trắc ẩn, sự thấu cảm sẻ chia.
Duyên lành hạnh phúc.