CA MỔ BÓC U LẠC NỘI MẠC TỬ CUNG CHO BỆNH NHÂN 45 TUỔI

CA MỔ BÓC U LẠC NỘI MẠC TỬ CUNG CHO BỆNH NHÂN 45 TUỔI

Một chị bệnh nhân gần 45 tuổi đến khám với nét mặt u sầu và xám xịt.
Hỏi có chuyện gì, chị kể: cách nay 20 năm chị lập gia đình, sau vài năm đợi tin vui. Vui đâu chưa thấy mà chỉ thấy buồn vì hiếm muộn và đau vì lạc nội mạc tử cung.
Lúc đó chị được mổ nội soi vừa bóc u lạc nội mạc tử cung ở buồng trứng vừa khảo sát vô sinh. Nhưng sau mổ được bác sĩ phẫu thuật thông báo là u dính quá, gần như không khảo sát được gì vì không có đường vào tử cung, lúc đó chị ở bệnh viện khoảng 7 ngày vì sốt. Sau mổ chị đau nhiều nên phải chích GnRHa để giảm đau và lên kế hoạch làm IVF.

Bệnh đã đau đớn mệt mỏi, tưởng chuyển sang làm IVF tương lai sáng lạn hơn, nhưng đời lắm nỗi chua cay. Bốn lần chuyển phôi đều thất bại, một phần cũng vì tử cung dính treo cao, lòng tử cung uốn éo teo hẹp khó đưa vào. Trong sự chán nản tột cùng, chị định xin chào tạm biệt, nhưng sau nhiều ngày vắt chân suy ngẫm, chị quyết định thử thời vận, chuyển phôi tiếp. Trời thương, sau 2 tuần, mầm sống ló dạng.

Có thai cả nhà đều hát ca hoan hỉ, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đến tuần 28 thì phải nhập viện vì ra máu do nhau tiền đạo. Ở trong bệnh viện một tháng trời với mấy lần ra máu. Đến 33 tuần, chịu hết nổi, phải lôi bé ra để bảo toàn người mẹ. Có lẽ bé thấu hiểu đấng sinh thành, nên mặc dù chỉ 2050g và ở Nhi Đồng 2 tháng nhưng vẫn ra về khỏe mạnh trong vòng tay ruột thịt.

Tưởng sau khi có con, máu huyết lưu thông thì chuyện đau bụng do lạc nội mạc tử cung thuyên giảm, nhưng không hề, nó càng dữ dội hơn nữa. Chị dùng đủ loại thuốc nhưng đau vẫn cứ đau và lúc này có thêm ra nhiều máu nữa. Cứ mỗi lần như vậy chị quen với combo nội tiết, thuốc cầm máu và giảm đau.

Vì căn bệnh nó hành hạ chị quá chịu không nổi nên chị đi nhiều bệnh viện xin mổ cắt tử cung. Nhưng sau khi nghe chị kể tiền sử lâm ly thì bệnh viện từ chối vì mổ khó, nguy hiểm đến tính mạng.
Ngồi nghe chị kể một hồi, tui cũng kết luận mổ không được vì… nguy hiểm y chang suy nghĩ của bác sĩ khác.

Nghe tới đây chị gục mặt vì thất vọng, chị nói: em tìm đủ chỗ, em đã được người quen giới thiệu tìm đến đây cầu cứu, mong bác sĩ mổ cho em mà bác sĩ lại từ chối.
Tui đáp: vì ca của chị khó lắm, khó thiệt mà, không mổ được. Nhưng giờ nếu tui cắn răng nhận lời thì chị thấy sao? Vừa nói đến đây, chị lấy 2 tay ôm mặt khóc nức nở.

Thấy lạ, tui hỏi: gì kỳ vậy, nhận lời mổ lại khóc, đổi ý à?
Chị ngước mặt lên nói: không phải bác ơi, em mừng vì bác nhận lời.

Lúc mổ, vừa đưa đèn nội soi vào bụng, tui hiểu tại sao chị bị từ chối trước đó vì thiệt lòng là toàn bộ ruột dính trùm lên nên chả thấy cái tử cung đâu. Ai cũng biết bệnh lý lạc nội mạc tử cung bản chất là dính khủng khiếp, trong trường hợp này đã từng mổ bóc u lạc nội mạc thì còn dính hơn. Ai là phẫu thuật viên thường hiểu, gỡ dính thường bắt đầu đi từ 2 bên buồng trứng gỡ vào. Nhưng ca này, bên buồng trứng nào cũng dính còn ruột thì dính vào mặt sau tử cung nên chả có… cửa nào luôn.

Bí quá, tui mò ra thành trước tách, nhưng do có tiền căn mổ nhau tiền đạo lúc thai non tháng nên mổ ngang thân thấp nên bàng quang đắp cao, không khéo thì xén vào bọng đái như chơi. Sau khi tách nhẹ và lắc qua lắc lại tử cung, tui luồn cây bơm hút và kéo đẩy dần và gỡ dính ruột ở thành sau và 2 bên tử cung. Hai buồng trứng thì dính vào 2 niệu quản nên vừa gỡ dính vừa run.

Sau cả buổi gỡ dính ruột non ra khỏi tử cung thì đến trực tràng dính vào eo cổ tử cung. Vì là lạc nội mạc tử cung sâu vách trực tràng - âm đạo nên khó tách, chỉ cần lơi tay là nước mắt lưng tròng ngay.

Trong lúc mổ, có thời điểm tưởng buông xuôi vì không thấy ánh sáng nào le lói cả, nhưng nghĩ đến giọt nước mắt của chị, mình lại lên dây cót tinh thần và nhớ lại những kiến thức và kinh nghiệm tích lũy bấy lâu nay hướng dẫn mình gỡ dính tiếp. Sự nhẫn nại rốt cuộc đã thành công.

Một hôm, có chị bước vào phòng, cười: em cám ơn bác. Vì không nhớ chị là ai nên tui làm kế hoãn binh, giả vờ kêu chị cho xem hồ sơ mổ. Vừa cầm xấp tài liệu, tui hỏi: ủa chị hả, sao không giống chị hôm trước, hôm trước xám ngoét, xanh lè, còn hôm nay hồng hào xinh đẹp nên tui chả biết là ai.

Chị nói: hôm trước em gái em canh ở cửa phòng mổ nói: thấy bác đi ra khỏi phòng mổ với dáng vẻ oai phong lắm.
Tui cười: oai phong cái nỗi gì, mổ muốn xiêu vẹo thì có.

Nói chuyện rôm rả một hồi, chị vui vẻ ra về với nụ cười thường trực trên môi.
Chữ Duyên kia ấy bằng ba chữ Lành.


Đang xem: CA MỔ BÓC U LẠC NỘI MẠC TỬ CUNG CHO BỆNH NHÂN 45 TUỔI