Chị 40 tuổi có tiền sử mổ sanh 2 lần, mỗi lần có kinh chị bị đau bụng và ra máu khá nhiều.
Chị khám ở địa phương được chẩn đoán lạc tuyến cơ tử cung (adenomyosis) và được chỉ định cắt tử cung.
Chị được người quen giới thiệu, thế là chị đáp chuyến bay vào Saigon một chuyến.
Khi hỏi bệnh sử và khám, tui cũng nghĩ chị bị adenomyosis vì 2 triệu chứng đau bụng kinh nhiều và ra máu rất điển hình của bệnh lý adenomyosis. Chỉ có một điều hơi lăn tăn là khi siêu âm, tui thấy thành sau tử cung có một khối giới hạn không rõ, cảm giác giống adenomyosis mà cũng hy vọng chút đỉnh là u xơ tử cung.
Vì tất cả những dữ liệu từ bệnh sử đến khám lâm sàng và siêu âm đều nghĩ adenomyosis nên tui nói chắc bóc u không được, nhiều khả năng phải cắt tử cung.
Nhìn nét mặt chị buồn vì chị muốn sanh thêm đứa con nên chị mới cất công vào Nam với hy vọng giữ tử cung. Thấu hiểu tâm tư của chị, mình nói: tui biết chị không vui, giờ còn một vị trọng tài cuối cùng, đó là chụp MRI. Nếu nó kết luận u xơ tử cung thì mới có hy vọng.
Chị đồng ý chụp MRI. Khi chị quay lại đưa hình, đọc kết quả, tui điếng người vì sung sướng do kết quả bất ngờ: u xơ tử cung loại 2. Lúc này chị cũng vui lắm vì biết rằng bóc u xơ được và giữ được tử cung. Chị yêu cầu lên kế hoạch nội soi bóc u xơ cho chị.
Cuộc đời lắm trớ trêu, trong khi lên lịch mổ thì chị lại không thể tin là chị bị u xơ vì từ trước đó đi đâu chị cũng được chẩn đoán là adenomyosis, mà sao giờ lại nói u xơ tử cung. Vì chị có nhiều bạn làm bác sĩ ở Saigon, nên chị theo bạn đi đến bệnh viện khác kiểm tra lại. Ở bệnh viện đó, chị được kiểm tra kỹ bằng nhiều phương tiện thì vẫn kết luận adenomyosis và khuyên chị chỉ có cắt tử cung, chứ không bóc u xơ được.
Đứng ở ngả 3 đường, nghe theo ai? Đi hướng nào? Sau khi suy nghĩ, lắc não liên tục, chị quyết định trở về tui. Tui mổ nhưng áp lực lắm vì chị vừa quen lớn, vừa có điều kiện, vừa hiểu biết nhiều.
Vừa nội soi vào, tui hiểu ngay tại sao chị đau bụng vì toàn bộ thành trước tử cung dính vào thành bụng trước do hậu quả 2 lần mổ sanh trước. Do u xơ nằm ở thành sau tử cung, mà phẫu thuật viên thì ai cũng hiểu là mổ thành sau tử cung khó hơn thành trước. Lật cái tử cung để tiếp cận thành sau đã khó, mà rạch cơ tử cung còn run hơn vì nhỡ không có u xơ thì sao. Vì u chìm sâu vào tử cung nên khi mới rạch chưa thấy u, tui bắt đầu đổ mồ hôi hột.
Kiên nhẫn một chút nữa Thương ơi… Ôi, cái u xơ màu trắng lòi ra, mừng muốn khóc. Bóc trọn u và khâu phục hồi cơ tử cung.
Sau mổ 2 ngày chị xuất viện vui vẻ, khỏe khoắn và lên máy bay về cố hương.
Bài học rút ra ở đây là: làm nghề thuốc, cái kiến thức lâm sàng thấu đáo đôi lúc tưởng hoàn hảo nhưng đôi lúc chưa đủ, cần phải kết hợp thêm cận lâm sàng tin cậy. Và khi có bất đồng quan điểm thì cũng cần bình tĩnh và nhẫn nại.
Chữ nhẫn thường không làm ta hụt hẫng.