Một chị hơn 40 tuổi, quốc tịch Singapore, bị đa u xơ tử cung gây bụng to và đặc biệt là mỗi lần có kinh ra nhiều và thiếu máu.
Chị có việc làm tốt và lương cao kèm bảo hiểm xịn nên đi khám sức khỏe tại Singapore rất đều và được khuyên mổ. Chị thì có mong muốn là bóc u xơ giữ lại tử cung nhưng bác sĩ của chị giải thích có 2 cách:
- là vì chị đã sanh mổ 2 lần và nhiều u quá, có u dưới niêm mạc nữa, nếu muốn bóc thì bác sĩ sẽ mổ mở chứ không có nội soi.
- là mổ mở cắt tử cung vì nói chị đủ con rồi.
Chị sang Việt Nam tìm hiểu thử. Nhìn hình MRI thấy quá trời u: u dưới niêm mạc, u trong cơ và u dưới thanh mạc, chỗ nào cũng có, tui cũng đắn đo lắm, chưa kể là sờ cái bụng thấy tử cung lô nhô mấy cái u.
Thấy ca chua lè, hơn nữa chị ở Singapore, là nước có nền y tế phát triển hàng đầu thế giới, mình cũng rất ư là oải chè đậu, nên mình tư vấn: u thì nhiều lại có biến chứng cường kinh thiếu máu nên phải mổ.
Mổ cắt tử cung thì quyết định dễ nhưng vì chị không muốn mới sang Việt Nam, còn bóc u thì nhiều quá rất khó, đặc biệt là mấy u dưới niêm mạc to, nếu không khéo thì bóc không hết, chị vẫn cường kinh thiếu máu.
Nhưng chị đến Việt Nam, kỳ vọng quá thì tui cố gắng hết sức và tui sẽ mổ nội soi cho chị. Chị có đồng ý không?
Nghe xong, chị gật đầu vui vẻ.
Lên lịch mổ cho chị ngay và luôn vì chị ở xa. Lúc nội soi mới tá hỏa vì u nhiều và phức tạp hơn dự kiến, có lẽ do quá nhiều u dính chùm và nằm san sát nhau gây biến dạng giải phẫu nên MRI không thể tả hết. Vì nhiều u to nằm ở mặt sau thân tử cung nên phải bóc trước, bóc hết u này thì lòi ra u kia, bóc vô sâu thấy có mấy u dưới niêm mạc giống y chang mấy con chuột bạch núp trong hang.
Khâu phục hồi cơ tử cung, sau đó đi ra thành trước tử cung. Thành này cũng có nhiều u, nào là bên phải, bên trái, có u nằm ở đoạn eo chèn vào mặt sau bàng quang thấy ớn. Lại kiên nhẫn bóc u. Cố gắng bóc hết sức có thể.
Sau mổ một ngày chị xuất viện và 2 ngày sau chị bay về Singapore để chuẩn bị cho con đi thi.
Bốn tuần sau mổ chị quay lại Việt Nam tái khám. Một điều tuyệt vời là siêu âm lại thấy đường kính trước sau tử cung chỉ còn 34mm và chị có kinh lại bình thường, không còn cường kinh thiếu máu như trước còn bụng chị thì phẳng lì như đường cất cánh hàng không.
Chị vui lắm và nói: không biết cám ơn bác sĩ cái gì, muốn tặng bánh trung thu nhưng bên Singapore giờ chưa có bán.
Suy nghĩ hoài, quyết định tặng bác sĩ đặc sản Singapore là một hộp 11 chai dầu gió con ó của quốc gia sư tử biển.
Tui cám ơn tấm thịnh tình của chị.
Cầm món quà dầu gió nóng, tuy chưa kịp thoa dầu nhưng tui cảm thấy sự lan tỏa ấm áp rất diệu kỳ.