Cách đây nhiều tháng, nhận được tin nhắn của một chị từ thành phố biển miền Trung: bác ơi, em có bầu 17 tuần và có u xơ, vết mổ cũ, em đau bụng lắm, em cũng nằm viện mấy ngày mà vẫn đau, các bác sĩ siêu âm nói chiều dài kênh cổ tử cung ngắn cần khâu eo tử cung, em muốn vô bác điều trị khâu eo tử cung cho em.
Thấy chị xa xôi quá, mình nói: Chị ở xa quá mà lại đang có thai và đang đau, di chuyển vào Sài Gòn tui sợ không an toàn.
Tưởng nói vậy là xong, không ngờ hôm sau chị đã thuê xe vào đến phòng khám. Chị đi có người em gái dìu và nét mặt lo âu tiều tụy.
Nhìn dáng đi khum khum và tay thì ôm cái bụng, tui mời chị ngồi và nhắc là ngồi sát vô thành ghế salon để dựa vào cho đỡ đau.
Hỏi bệnh sử cẩn thận và xem bệnh án kỹ càng kết hợp với khám nhẹ cái bụng, tui nói: Chị đau bụng này nhiều khả năng là do cái u xơ dưới thanh mạc chèn vào thành bụng hoặc có thể u bị thiếu máu nuôi gây hoại tử vì lúc mang thai, máu ưu tiên cung cấp cho em bé, chứ tui ít nghĩ chị đau là do dọa sảy thai nên vấn đề khâu eo tử cung mình phải cân nhắc kỹ vì nếu chẩn đoán không chính xác nguyên nhân và chỉ định không đúng thì chị sẽ mất cả chì lẫn chài, nghĩa là khâu eo tốn kém và có rủi ro nhỏ có thể sảy thai. Tuy nhiên, tui không chủ quan mà vẫn cho chị vào bệnh viện siêu âm đo lại chiều dài kênh cổ tử cung, nếu ngắn vẫn phải khâu.
Nghe tui tư vấn, 2 chị em chị gật gù, một lát sau chị nói: nghe bác giải thích, em giờ thấy bớt lo và bớt đau rồi. Nói xong, chị đứng dậy từ giã về, lúc này không nhờ người em dìu nữa.
Hôm sau chị vào Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định kiểm tra lại thấy chiều dài kênh cổ tử cung dài hơn 25mm và bớt đau dần và hết luôn, chị xuất viện.
Để an toàn, tui tư vấn và cho thuốc dưỡng thai đầy đủ và khuyên chị khám thai và đẻ ở tại địa phương cho gần nhà.
Do bận công việc nên tui cũng không còn nhớ nữa, bẵng đi một thời gian, chị lại nhắn: bác ơi, em gần sanh, em muốn vào Sài Gòn nhờ bác mổ cho em. Tui nói, xa quá vào tốn kém và biết giờ nào sanh mà vào. Chị nói chị vào 2 tuần trước ngày dự sanh cho chắc ăn.
Chiều hôm đó chị đến khám, tui viết giấy cho chị nhập viện nếu có đau bụng hay ra nhớt ra nước chuyển dạ sanh.
Sáng sớm hôm sau, chị nhắn tin: bác ơi, em đau bụng rồi, em đang vào cấp cứu ở Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định. Mình đáp: ok, vào xem nếu có chuyển dạ thì mổ. Vừa chuyển vào khoa Sản B, đo tim thai thấy tim thai... rớt. Bác sĩ Mỹ Hạnh trưởng khoa chẩn đoán ngay là thai suy cấp và gọi tui: anh ơi, ca của anh cần mổ ngay, hoãn lại chính ca mổ của bác sĩ Hạnh đã chuyển lên phòng mổ trước đó. Bác sĩ Minh Huyền hỗ trợ lên phòng mổ luôn.
Khi rạch da, vào ổ bụng ai cũng giật mình vì vết mổ mỏng gần như tách nhau ra hoàn toàn lớp cơ tử cung, chỉ còn lớp thanh mạc mỏng như tờ giấy quyến, tay em bé trong tử cung đang ngọ nguậy giơ lên chào bác sĩ. Rạch nhẹ lớp phúc mạc này, kéo ra em bé khóc vang trời.
Khâu phục hồi cơ vết mổ, bảo tồn tử cung. Sáng sớm hôm sau, cả 2 chị em thai phụ đều nhắn tin nói có niềm tin vào bác và bệnh viện, cám ơn đội ngũ y tế đã kịp thời mổ để giúp cho cả mẹ và con. Mình đáp lại: cám ơn em đã tin tưởng tui và bệnh viện, tui tin chúng ta gặp nhau đều là chữ Duyên.
Trải nghiệm cuộc đời và nghề nghiệp mình ngẫm câu Phước chủ, may thầy là có thật à nghen.