Cách đây khoảng 1 tháng, chị bệnh nhân ở tỉnh đến khám.
Chị nói chị bị ra máu nhiều mỗi khi hành kinh, đi khám vài nơi, nơi thì nói mổ hở, nơi thì nói cắt tử cung vì chị cũng trên 40 tuổi rồi.
Chị nói: em theo dõi bác trên Facebook đã lâu nhưng lúc cần thì em lại không nhớ. Một hôm em tâm sự với bạn hàng giao dịch, chị ấy nói: sao bồ không xuống bác Thương đi, con gái tôi mới được bác Thương mổ bóc u, êm lắm. Lúc đó em mới sực nhớ ra mà xuống bác đó chứ.
Khi gặp chị, tui siêu âm thấy có u xơ mà nghĩ u xơ dưới niêm mạc loại 1 nhưng to gần 4cm. U xơ tử cung dưới niêm mạc thì chỉ cần nội soi buồng tử cung cắt u xơ là nhẹ nhàng và giữ được tử cung lại, không cần mổ hở. Nhưng ca này không dễ vì u lại to gần 4cm, nghĩa là giới hạn trên để mổ nội soi buồng tử cung. Thấy ca khó nhưng hỏi kỹ, tui cũng tự tin làm được vì chị sanh thường 2 lần, nghĩa là cổ tử cung mềm, dễ lấy u xơ qua ngả buồng tử cung.
Thế là tui tư vấn cho chị đi nội soi buồng tử cung cắt u xơ. Tự tin làm được nhưng cũng không chủ quan, cũng đưa ra nhiều kịch bản dự phòng. Với lại cũng hơi tâm linh là chị nói: bác ơi, em đi mổ một mình, có chuyện gì hay mổ xong bác liên lạc số điện thoại má em cho bà an tâm, số của bà đây… 09…
Vô nội soi buồng tử cung u xơ tử cung dưới niêm mạc to thiệt, choán gần hết buồng tử cung. Thế là tui bào từ từ để lấy ra, khi u còn khoảng 50%, tui dùng kẹp hình tim xoắn ra để giảm thời gian mổ và quan trọng nhất là giảm lượng nước bơm vào buồng tử cung, đề phòng ngộ độc nước.
Mổ xong, 2 giờ sau chị xuất viện và nhắn tin: bác ơi, em khỏe rồi, em về nhà đây, em kinh doanh nên công việc nhiều lắm, em cám ơn bác mổ mà em tưởng như không hề bị mổ.
Hôm nay chị xuất hiện với bộ vest công sở sang trọng mà tui nhìn không ra. Chị nói: em có kinh lại bình thường rồi, cám ơn bác, bác nhớ ăn trái cây nha, trái vườn nhà em, vừa nói chị vừa đưa cái giỏ xinh xinh.
Tui hơi yếu đuối, mỗi khi thấy bệnh nhân vui vẻ, mạnh khỏe, tui như muốn trẻ ra.