Một em mang bầu khoảng 20 tuần đến phòng mạch, mình hỏi: sao em không khám chỗ cũ mà đến tui khám chi cho cực vì em nhà xa mà.
Em đáp: đứa con đầu em khám và mổ ở bác sĩ quen của em. Lần có thai này, em cũng khám chỗ cũ nhưng khi thai lớn em tìm hiểu bác, em muốn khám ở bác và nhờ bác mổ cho em.
Vì em bầu bận công việc quản lý nên có hôm em đến trễ, mỗi lần như thế, em đều lịch sự nói xin lỗi vì đi trễ để bác sĩ chờ. Mình nói: không sao, em cứ thoải mái thư thả.
Gần ngày sanh, em nói em muốn bác mổ chủ động cho em. Mình đáp: anh sẽ viết giấy giới thiệu nhập viện rồi mai anh mổ cho em.
Sáng hôm sau vào Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định giao ban xong, mình lên phòng mổ. Mặc dù đang nằm quay mặt chỗ khác để gây tê tủy sống, nhưng khi mình bước vô cửa nhẹ nhàng chưa nói câu nào thì em đã: chào bác. Mình trấn an: em an tâm nha, lát anh mổ.
Khai đao lả lướt, mặc dù cũng dính vì vết mổ cũ, nhưng cũng nhanh chóng kéo ra công chúa 3400g xinh xắn hồng hào. Bé được nữ hộ sinh cho da kề da với mẹ.
Mới mổ hôm trước, hôm sau em đã nhắn tin: em cám ơn bác đã mổ cho em, hôm nay em khỏe, tự đi lại không đau gì hết bác. Mình nói: chúc mừng mẹ con em nha.
Ba hôm sau xuất viện, em cũng nhắn tin: Mẹ con em xuất viện, một lần nữa em cám ơn bác, ê kíp mổ và nhân viên Bệnh viện Nhân Dân Gia Định. Mình đáp lại: chúc mẹ con em an lành hạnh phúc.
Em bầu thiệt là đáng yêu. Sao bệnh nhân nào của bác sĩ Thương cũng dễ thương hết vậy ta.